SỰ DÂNG HIẾN CỦA NGƯỜI MA-XÊ-ĐOAN 2 Cô-rinh-tô 8-9

Một bài giảng kinh nghiệm                                                           Bởi Charles B. Hodge, Jr.

Hỡi anh em, chúng tôi muốn anh em biết ơn Đức Chúa Trời đã làm cho các Hội-thánh ở xứ Ma-xê-đoan: Đang khi họ chịu nhiều hoạn-nạn thử-thách, thì lòng quá vui-mừng, và cơn rất nghèo-khó của họ đã rải rộng ra sự dư-dật của lòng rộng-rãi mình. Vì tôi làm chứng cho họ rằng họ đã tự ý quyên tiền theo sức mình, hoặc cũng quá sức nữa, và nài xin chúng tôi làm ơn cho họ có phần vào sự giùm-giúp các thánh-đồ. Họ lại làm quá lòng trông-cậy của chúng tôi, vì trước hết đã dâng chính mình cho Chúa, và sau lại cho chúng tôi, theo ý-muốn Đức Chúa Trời. Vậy nên chúng tôi đã khuyên Tít đi đến nơi anh em để làm trọn việc nhân-đức nầy, như người đã khởi-sự làm. (2 Cô-rinh-tô 8:1-9)

Trong 2 Cô-rinh-tô đoạn 8 và 9 Phao-lô sử dụng người Ma-xê-đoan như một tấm gương trong việc dâng hiến. Người Ma-xê-đoan tuy nghèo nhưng giàu lòng rộng rãi. Đây là những tấm lòng rộng rãi được phát triển thực sự trên mảnh đất nghèo đói.

Hai chương này thảo luận về việc dâng hiến nhưng tiền không bao giờ được đề cập. Phao-lô là người gây dựng. Chúng ta không kinh doanh gây quỹ.

Chúng ta đã xác định để tăng trưởng, mở rộng, phát triển và xây dựng. Những điều này cần tiền trong thời đại của chúng ta. Nếu chúng ta bước qua những cánh cửa rộng mở của Chúa, điều đó sẽ lấy đi tấm lòng, thời gian, tài năng và tiền bạc của chúng ta. Chìa khóa nằm trong mỗi tấm lòng của mỗi người.

Hầu hết chúng ta sẽ kết luận rằng nếu một người thích việc dâng hiến, thì người đó hơi bị điên rồ. Trong tiếng Hy Lạp từ “ sẵn lòng”  thực sự nghĩa là “rất vui vẻ”. Phao-lô nói: “Đức Chúa Trời yêu thích những người ban cho một cách vui vẻ”.

I.             ÂN ĐIỂN (3:1, 2, 6, 9; 9:8) #

Từ đầu tiên thu hút sự chú ý của chúng ta trong 2 Cô-rinh-tô 8 và 9 là ân điển. Phao-lô quan tâm đến tấm lòng của người Cô-rinh-tô, vì vậy ông đã dùng ân điển tiếp cận với họ . Ông nói: “Hỡi anh em, chúng tôi muốn anh em biết ơn Đức Chúa Trời đã làm cho các Hội-thánh ở xứ Ma-xê-đoan” (8:1) Người Ma-xê-đoan bị nghèo khó. Họ đang trong thời kỳ suy thoái kinh tế. Nhưng chuyện gì đã xảy ra? Phao-lô đã nhận được lời kêu gọi của người Ma-xê-đoan trong Công vụ 16 và ông đã đến để rao giảng Tin Lành cho họ. Người Ma-xê-đoan đã được cứu; Chúa đã ban ân điển cho Ma-xê-đoan.

Trong câu 6, Phao-lô nói rằng “Vậy nên chúng tôi đã khuyên Tít đi đến nơi anh em để làm trọn việc nhân-đức nầy, như người đã khởi-sự làm”. Chúa đã ban cho họ ân điển và việc dâng hiến của họ cũng là một ân điển. Hầu hết chúng ta coi việc dâng hiến như một sự kìm kẹp, giống như nhổ răng. Nhưng con người giống Đức Chúa Trời nhất khi cho đi. Đức Chúa Trời ban cho chúng ta ân điển và Phao-lô nói rằng việc dâng hiến của chúng ta cũng là ân điển.

Bây giờ hãy xem xét câu 9: “Vì anh em biết ơn của Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta, Ngài vốn giàu, vì anh em mà tự làm nên nghèo, hầu cho bởi sự nghèo của Ngài, anh em được nên giàu.” Người giàu nhất đã cho đi. Đấng Christ có nước thiên đàng. Ngài bình đẳng với Đức Chúa Trời (Phi-líp 2). Ngài thậm chí đã cho đi mạng sống của Ngài. Nhưng ở đây có một nghịch lý: Người giàu nhất cho đi còn người nghèo nhất cũng cho đi. Chúa Giêsu ở đây được mô tả là giàu có. Người Ma-xê-đoan được mô tả là nghèo khó. Mẫu hình của người giàu là động lực cho người nghèo.

Bây giờ hãy lật sang đoạn 9 và xem câu 8. Một anh em nói rằng, “Anh Hodge, chúng ta không thể làm được. Đúng vậy. Chúng ta không thể làm được. Hội Thánh tự nó, không thể làm bất cứ điều gì. Phao-lô nói: “Đức Chúa Trời có quyền ban cho anh em đủ mọi thứ ơn đầy-dẫy, hầu cho anh em hằng đủ điều cần-dùng trong mọi sự, lại còn có rời-rộng nữa để làm các thứ việc lành (2 Cô-rinh-tô 9:8). Bạn có biết Đức Chúa Trời đã hứa với hội thánh điều gì không? Phao-lô nói mọi việc lành Đức Chúa Trời sẽ chu cấp. Đó không phải là một lời hứa tốt đẹp sao? Bất cứ điều gì Chúa muốn Hội Thánh này làm, Chúa sẽ ban tài nguyên. Điều đó kết thúc mọi hành động tránh né, phải không? Chúng ta nói, “Chúng ta chỉ là những người nhỏ bé và nghèo khổ”. Người Ma-xê-đoan cũng vậy.

Nếu Đức Chúa Trời chưa ban cho bạn ân điển nào thì bạn cứ giữ lấy những gì mình đang có. Nhưng nếu Ngài đã ban cho, hãy chia sẽ ra cho những người khác nữa. Chúng ta cần cho đi đủ để làm điều tốt cho bản thân.

II.          LÒNG RỘNG RÃI (8:2, 5; 9:13) #

Từ thứ hai mà chúng ta thấy trong phần Kinh Thánh này là lòng rộng rãi. Tôi đi đây đi đó. Tôi nói chuyện với các nhà truyền giáo và thăm viếng mọi người. Bất cứ nơi nào tôi đến, mọi người đều hỏi tôi: “Các Hội Thánh ở Dallas có lòng rộng rãi không?” Đó có lẽ là câu hỏi đầu tiên tôi nhận được. Câu trả lời chắc chắn của tôi là thế này, “Nếu họ có, thì nó vẫn chưa xuất hiện trong giỏ sưu tập của tôi.” Lòng rộng rãi không hoàn toàn xấu. Đây là một từ khác mà chúng ta đã hiểu sai. Chúng ta thường có ý tưởng rằng chỉ có người mạnh mới có thể dạy người yếu. Người học được trong 2 Cô-rinh-tô 8 không phải là người Ma-xê-đoan. Tôi không biết liệu người Cô-rinh-tô có học được hay không. Vậy Ai đã học được trong 2 Cô-rinh-tô 8? Đó là Phao-lô. Phao-lô đã được soi dẫn . Ông là một sứ đồ. Ông đã viết phần lớn Kinh Thánh. Nhưng khi ông nói, “Thưa các anh em, Giê-ru-sa-lem cần giúp đỡ,” đột nhiên mọi người bắt đầu đóng góp. Họ bắt đầu bán đồ cổ, đồ lưu niệm và đồ gia truyền đáng giá. Họ đào số tiền mà họ đã chôn ở trong sân hoặc một nơi nào đó. Họ nghèo nhưng họ xin Phao-lô nhận sự đóng góp của họ. Phao-lô không cần dạy người Ma-xê-đoan cách cho đi, phải không? Phao-lô chưa bao giờ gặp phải hình thức dâng hiến thế này. Bạn có muốn Hội Thánh tại nơi bạn giống như hội thánh tại Ma-xê-đoan không? Chúng ta có thể không? Tôi sẽ không so sánh chúng ta với một Hội Thánh nghèo khó, còn bạn?

Nhiều năm trước, có người nói, “Anh John là một trong những người dâng nhiều của chúng tôi. Anh ấy là một trong những người dâng nhiều nhất trong Hội Thánh.” Hồi đó, khi tôi bắt đầu rao giảng, năm hay mười đô la là một số tiền rất lớn. Một trong những cú sốc dã man đầu tiên của tôi khi còn là một nhà truyền giáo trẻ về việc dâng hiến. Tôi đến gặp một người dâng hiến nhiều và nói: “Anh Joe, anh là một trong những người dâng hiến nhiều của chúng ta, và chúng ta đang có những sự cần này. Anh có muốn dâng hiến cho những điều đó không.”  anh ta nói, “ kẻ ăn bám phải làm việc. Tôi không muốn bất cứ những đóng góp đặc biệt đó. Tôi phát bệnh và mệt mỏi với những lời kêu gọi truyền giáo. Tôi chỉ dâng hiến vào ngày chủ nhật.” Đây là điều tôi muốn nói với bạn: Chỉ vì bạn dâng hiến đều đặn và dâng một số tiền lớn không có nghĩa là bạn rộng rãi.

Mỗi lần tôi kêu gọi dâng hiến, một phụ nữ góa đưa ra năm hoặc mười đô la và tôi biết cô ấy không có số tiền đó để cho. Tôi thường nói, “ chị không thể làm vậy.” Nhưng mọi người đều có quyền hào phóng, và tôi không có quyền lấy đi điều đó từ bất kỳ ai. Một số người hào phóng nhất trên trái đất đang ở trong cảnh nghèo khổ. Tôi có những người gọi cho tôi và nói, ‘Hãy gọi cho tôi khi anh có sự cần.” Khi tôi đến và nói, “Đây là một nhà truyền giáo hoặc một đứa trẻ mồ côi hoặc một người có sự cần,”  họ nói, “Đây là hai mươi đô la”. Đó là một sự hào phóng. Đó không phải là một người nói, “Tôi đã dâng ngày Chủ Nhật và thế là xong.”  Tôi nhận ra rằng mặc dù một người dâng một số tiền hào phóng vào Chủ nhật nhưng anh ta có thể không phải là một người hào phóng chút nào.

Hãy nhìn cách người ta dâng tiền. Một số người dâng tiền vì CPA ( cố vấn tài chính). Một người đàn ông nói, “CPA của tôi nói rằng tôi cần dâng thêm một ít tiền cho ai đó.” Tại sao? Bởi vì nó là một khoản giảm thuế. Việc dâng tiền của anh ta được quyết định bởi CPA của anh ấy. Nhân tiện, họ không có bất kỳ cố vấn tài chính  nào ở Ma-xê-đoan.

Còn Nhớ chương trình truyền hình “Maud”? Bạn có nhớ cô gái thô lỗ, cứng rắn đó không? Điều duy nhất tôi nhớ về cô ấy là câu nói của cô tan “Chúa sẽ bắt bạn chịu trách nhiệm cho điều đó”. Khi chúng tôi giảng về việc dâng hiến, có người nói, “Hodge ở trên đó giống như Maud nói, ‘Tốt hơn là bạn nên cho đi. Nếu bạn không, ‘Đức Chúa Trời sẽ bắt bạn chịu trách nhiệm’”

Khi Phao-lô viết thư cho Cô-rinh-tô về Ma-xê-đoan, ông không nói: “Thật đáng xấu hổ cho các người.”  Ông nói: “Tôi đã học được lòng rộng rãi là gì. Tôi muốn chia sẻ điều đó với anh em,”  Đó là lý do tại sao tôi không ngại kể về những trãi nghiệm. Đọc 2 Cô-rinh-tô 8. Phao-lô đã sử dụng một người Cô-rinh-tô, và nếu ông ấy có thể, tôi cũng có thể. Trong 8:2, ông nói rằng đang khi họ bị những thử thách khắc nghiệt nhất, sự nghèo khó cùng cực, đã làm nảy sinh lòng rộng rãi giàu có. Ông nói rằng họ không chỉ dâng những gì họ có thể, mà còn vượt quá khả năng của họ, Câu 5 nói, ‘Nhưng trước hết họ đã dâng chính mình cho Chúa, và cho chúng tôi theo ý muốn của Đức Chúa Trời,”  Đây là sự rộng rãi. Đây là sự hào phóng. Những người này nói, “Đức Chúa Trời  đã ban Con của Ngài, và vì sự ban cho của Ngài dành cho tôi, tôi muốn chia sẽ cho người khác.”

Một số người dâng để kiểm soát. Đọc Ma-thi-ơ 6 nơi Chúa Giê-xu nói rằng họ đã bố thí để được người ta nhìn thấy. Tôi hy vọng rằng tiền không bao giờ có bất kỳ tiếng nói nào trong bất kỳ loại quyết định nào được đưa ra ở đây bởi Hội Thánh này. Khi các anh em nói, “Anh Hodge, chúng tôi không thể làm điều này. Ồ, anh này anh nọ không thích điều đó.” Tôi hỏi, “Anh ấy là ai?”  Họ nói, ‘Anh ấy là một trong những người dâng nhiều hơn của chúng ta.”  Mọi người luôn sử dụng mối đe dọa bằng việc sẽ ngưng sự dâng hiến của họ để giật dây Hội Thánh. Khi Chúa muốn và người ta cần, chúng ta hãy đi làm.

III.       NHẬN XÉT (9:1, 2, 6, 7, 8) #

Tôi muốn cho bạn một vài nhận xét về 2 Cô-rinh-tô 9. Một trong số đó rất hay. Viết nên một chữ tin tưởng. Phao-lô đã viết về người Ma-xê-đoan cho người Cô-rinh-tô. Anh ấy không làm họ xấu hổ. Phao-lô nói trong câu 1 và 2: “Tôi đã khoe khoang về anh với người Ma-xê-đoan.” Phao-lô đang nói gì vậy?  Phao-lô nói: “Tôi tin tưởng các anh em”. Phao-lô nói: “Tôi nghĩ rằng tôi đang cho đi và biết một chút về việc dâng hiến. Nhưng tôi đã học được về sự dâng hiến thực sự ở Ma-xê-đoan.” Ông ấy nói, “Tôi tin tưởng anh em”

Một người không thể tin vào Chúa nếu không tin vào anh em của mình. Tôi tin vào dân sự của Đức Chúa Trời. Tôi tin bất cứ lúc nào dân sự Chúa hiểu được sự cần giúp của mọi người và Chúa muốn gì, con dân Chúa sẽ trang trải cho điều đó. Đó là lý do tại sao tôi nói với những trưởng lảo, các chấp sự và những người lãnh đạo rằng: ‘Đừng nghĩ ra một kế hoạch hoặc chương trình bé nhỏ nào đó. Chúng ta hãy ra ngoài xem Chúa muốn gì rồi trình bày cho mọi người. mỗi lúc như vậy họ sẽ đứng lên xử lý công việc.” Các Trưởng lão, chấp sự, lãnh đạo cần phải tin vào dân sự Đức Chúa Trời.

Tôi muốn chúng ta có cơ sở vật chất để phục vụ thị trấn này và củng cố Hội Thánh này. Nhưng một Hội Thánh quy mô như chúng ta phải thêm một nhà truyền giáo mỗi năm. Bất cứ lúc nào ai muốn xây dựng một cách ích kỷ và bỏ bê việc tiếp cận cộng đồng và lòng nhân từ thì Chúa sẽ không ban phước cho chúng ta.

Một nhận xét khác liên quan đến từ gieo trồng. Phao-lô nói, “Hãy nhớ điều này.”  Hãy nhớ điều gì? Hãy nhớ rằng khi một người nông dân ra đồng, nếu anh ta chỉ gieo năm hạt giống, thì năm hạt giống đó chỉ sinh ra được bấy nhiêu hạt giống. Ngay cả một vụ mùa bội thu từ năm hạt cũng sẽ không nhiều. Bất kỳ người nông dân nào cũng biết rằng bạn trồng càng nhiều thì bạn càng gặt được nhiều. Đó là quy luật và bất kỳ người nào có thể nhìn xuyên qua chiếc thang đều có thể thấy sự thật đó.

Dâng hiến là một khoản đầu tư không phải là một sự thoái vốn. Ai đó nói, “Anh Hodge, anh đang lấy tiền từ túi của tôi” Không! Không một người nào tự đặt mình vào tình trạng nghèo khó khi dâng quá nhiều cho Chúa. Phao-lô nói, “Hãy đầu tư đi. Trồng nó. Gieo nó đi. Đặt nó trong sự gìn giữ của Đức Chúa Trời .”

Câu 8 phải là tín điều của chúng ta. Đức Chúa Trời có quyền làm cho tôi có thể làm được mọi sự. Hodge không thể, nhưng Chúa có quyền ban cho mọi thứ trở nên đầy dẫy. Đây là lời hứa; đây là vinh hiển của ân điển Ngài .

KẾT LUẬN #

Người dâng hiến là vui vẻ. Khi nào bạn và tôi vui vẻ nhất? Chúng ta vui vẻ nhất khi chúng ta cho đi. Có bao giờ bạn thấy một người keo kiệt vui vẻ chưa? Người keo kiệt là người sầu muộn, khốn khổ nhất. Làm sao để giúp anh ta thoát khỏi những sầu muộn đó? hãy dạy anh ấy cách cho đi. Sự dâng hiến không phải là sự đau khổ như việc đi nhổ răng mà là đặt một nụ cười trên môi.

Theo http://biblecourses.com/English/en_lessons/EN_198307_09.pdf

©Copyright, 1983, 2004 by Truth for Today

ĐÃ ĐƯỢC ĐĂNG KÝ BẢN QUYỀN

Dịch bởi: Trần Thị Hồng Ngọc

Powered by BetterDocs

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *