GẦN GIỐNG THÔI CHƯA ĐỦ

17-18

“Bấy giờ có một người ở miền núi Ép-ra-im tên là … Trong những ngày đó không có vua ở Y-sơ-ra-ên; ai nấy làm theo ý mình cho là phải” (17:1, 6).

Sự nhầm lẫn có thể tạo ra những kết quả bi thảm. Trong khoảng thời gian được phản ánh trong , sự nhầm lẫn bị bao trùm.

Các sự kiện trong năm chương này diễn ra vào thời kỳ đầu của mặc dù chúng được ghi lại trong phần cuối của . Một số gợi ý dẫn đến kết luận này. Đầu tiên, cháu trai của A-rôn được nhắc đến ở 20:28, điều này cho thấy những sự kiện này xảy ra gần thời của Môi-se và A-rôn. Thứ hai, trong Ô-sê, vị tiên tri đề cập đến mà chi tộc Bên-gia-min đã phạm ở Ghi-bê-a ( 19) theo cách ám chỉ rằng đây là khởi đầu cuộc nổi loạn của dân Chúa (xem Ô-sê 10:9). Có thể sự kiện này xảy ra trước bất kỳ cuộc nổi loạn nào có liên quan trong sách .

Hai câu chuyện được kể trong các chương này để minh họa cho sự nhầm lẫn tồn tại giữa Y-sơ-ra-ên. Đầu tiên là câu chuyện thờ hình tượng (Các 17; 18); thứ hai là câu chuyện về một tội ác ghê tởm (Các 19-21).

sống ở núi Ép-ra-im, vùng đồi núi sau này được gọi là Sa-ma-ri, nằm ở phần phía bắc của xứ Ma-na-se. đã ăn cắp một ngàn một trăm miếng bạc của mẹ mình, nhưng ông ta bị lương tâm cắn rứt. Nhận ra số tiền đó có ý nghĩa như thế nào đối với mẹ mình, ông đã trả lại cho mẹ với lời xin lỗi. Mẹ ông lập tức tha thứ cho ông và dùng hai trăm lượng bạc để xây cho con trai bà hai tượng thần. đặt những hình tượng này trong nhà của mình và sau đó ” chọn một trong những người con trai, để trở thành thầy tế lễ của mình” (17:5).

Thời gian trôi qua, một người Lê-vi trẻ tuổi đi qua Núi Ép-ra-im ra khỏi Bết-lê-hem, tìm kiếm một nơi để sinh sống. Anh đến nhà . Khi phát hiện ra anh ta là người Lê-vi, ông đã thuyết phục chàng trai trẻ làm thầy tế lễ trong nhà mình. trở nên rất gắn bó với ông (17:11).

Trong khi đó, chi phái cử năm người do thám từ các thành phố Xô-ra và Ê-ta-ôn của họ để tìm một nơi khác sinh sống. Sự hiện diện của người Phi-li-tin trong lãnh thổ được thừa kế của họ khiến họ không thể sống yên ổn. Các người do thám đi xa về phía bắc đến núi Ép-ra-im và đến nhà Mi-ca. Họ nhận ra giọng nói của chàng trai trẻ đang phục vụ với tư cách là thầy tế lễ của mình. Sau khi hỏi tại sao anh lại sống trong nhà của Mi-ca, người đã yêu cầu chàng trai trẻ hỏi ý kiến ​​Chúa để xem họ có thành công trong sứ mệnh của mình hay không. Sau khi làm như vậy, chàng trai trẻ bảo họ quay trở lại với sự đảm bảo của Chúa rằng cuộc hành trình của họ sẽ thành công.

Các người do thám tiếp tục đi về phía bắc cho đến khi họ đến , một thành phố nằm dưới chân núi Hẹt-môn, gần thượng nguồn sông Giô-đanh. Các 18:7 nói rằng cư dân của thành phố sống yên ổn, an ninh “theo cách của người Si-đôn.” Từ “Si-đôn” này dùng để chỉ người , một dân tộc sống vài dặm về phía tây của trên bờ biển Địa Trung Hải. dường như quá xa vùng đất chính của người nên người sẽ dễ dàng chinh phục nó. Do đó, các điệp viên trở về quê hương của họ và khuyến khích anh em của họ gửi một đội quân để chinh phục thành phố.

Khi quân đội đi về phía bắc, họ đi qua Núi Ép-ra-im. Năm điệp viên kể cho những người lính còn lại về chàng trai trẻ mà họ đã gặp trong chuyến đi đầu tiên và cách anh ta cầu vấn Chúa cho họ. Quân đội dừng lại ở nhà Mi-ca và thuyết phục chàng trai trẻ đi cùng họ. Họ lập luận rằng làm thầy tế lễ trong nhà của một người không có uy  bằng làm thầy tế lễ cho cả một bộ lạc. Đầy tham vọng, người Lê-vi trẻ tuổi rời khỏi quân đội, mang theo các thần tượng của Mi-ca. Khi Mi-ca phát hiện ra chuyện đã xảy ra, anh lập đội với những người hàng xóm của mình và truy đuổi cho đến khi họ đuổi kịp người . Người giả vờ không biết và hỏi vấn đề của Mi-ca là gì. Mi-ca nói rằng họ nên biết vì họ đã đánh cắp thần tượng và thầy tế lễ của ông . Người bảo Mi-ca phải cẩn thận trong cách ăn nói vì một số người trong quân đội người có thể nổi giận và giết anh và những người hàng xóm của anh. Lời đe dọa này thuyết phục Mi-ca rằng họ đông hơn, nên ông ta trở về nhà.

Người Đan tiếp tục đi về phía bắc cho đến khi họ đến . Họ dễ dàng chinh phục nó và chiếm thành phố làm nơi cư trú. Họ đổi tên thành phố là “Đan” theo tên tổ phụ của họ là một trong mười hai người con trai của Gia-cốp (18:29). Đan trở thành ranh giới phía bắc của vùng đất hứa với Bê-e-sê-ba là ranh giới phía nam. Khi chiều dài của đất hứa được đề cập trong Kinh Thánh, nó thường được nhắc đến bằng cụm từ “từ Đan đến Bê-e-sê-ba” (20:1; 1 Sa-mu-ên 3:20; 2 Sa-mu-ên 3:10; 17:11; vân vân.). Người Đan đã dựng các thần tượng của Mi-ca và sống ở đó suốt thời gian đền tạm của Đức Chúa Trời vẫn còn ở Si-lô (18:31).

Làm sao những người Y-sơ-ra-ên này có thể Đức Chúa Trời trái ngược với luật pháp Môi-se như vậy? Họ hẳn đã tin rằng việc gần giống nhau là đủ tốt. Nhiều người tốt ngày nay sống trong ảo tưởng rằng gần giống là đủ tốt để phụng sự Đức Chúa Trời.

GẦN GIỐNG THÔI THÌ CHƯA ĐỦ TRONG VIỆC THỜ PHƯỢNG

Khi Mi-ca thiết lập nơi của mình, ông đã không hành động theo luật pháp Môi-se. Đầu tiên, ông cố gắng Đức Chúa Trời bằng hình tượng. Thứ hai, ông cố gắng bắt chước sự thật bằng cách lập một trong những người con trai của mình làm thầy tế lễ (17:5) và sau đó có một người Lê-vi làm thầy tế lễ. Luật Môi-se quy định rằng chỉ những người Lê-vi từ dòng họ của A-rôn mới có thể làm thầy tế lễ trong dân của Đức Chúa Trời (Xuất Ê-díp-tô Ký 28:1; Lê-vi Ký 8:10-13; v.v.). Trong khi những người Lê-vi khác có nhiệm vụ khác trong đền thờ (Dân số ký 4:1-49), thì chỉ con cháu của A-rôn mới được phép phục vụ trong chức vụ thầy tế lễ. Vì người Lê-vi trẻ tuổi không thuộc hàng thầy tế lễ (18:30), nên anh không đủ tư cách để phục vụ với tư cách thầy tế lễ.

Các luật liên quan đến chức tư tế chỉ áp dụng cho sự thật của Đức Chúa Trời. Nếu một người đàn ông chọn thờ thần tượng như Mi-ca đang làm, thì người phục vụ với tư cách là thầy tế lễ có gì khác biệt? Một khi con người rời bỏ khuôn mẫu thiêng liêng và thờ thần tượng, thì ngay cả hậu duệ của A-rôn làm thầy tế lễ cũng không thể làm cho việc thờ thần tượng trở nên đúng đắn. Trong Tân Ước, Giăng 4 ghi lại cuộc trò chuyện giữa Chúa Giê-su với một người phụ nữ Sa-ma-ri về sự . Bà chất vấn Chúa Giê-su tại sao người Do Thái dạy rằng người ta phải ở Giê-ru-sa-lem. Chúa Giê-su chỉ nói: “Nhưng giờ hầu đến, và đã đến rồi, khi những kẻ thật lấy tâm thần và lẽ thật mà Cha; phải lấy tâm thần và lẽ thật mà ” (, ). Chúa Giê-su đã bỏ qua tầm quan trọng của việc một người nên ở đâu (đó là điểm nhấn trong câu hỏi của người phụ nữ) và tập trung vào cách một người nên . Ngài nói rằng những người thật của Đức Chúa Trời phải bằng tâm thần và lẽ thật. Ngài cho chúng ta biết những hướng dẫn về sự được chấp nhận. Đức Chúa Trời chấp nhận những gì được thực hiện theo sự định rõ của Ngài.

Xét theo thông lệ của hội thánh vào thế kỷ thứ nhất, Đức Chúa Trời đã hướng dẫn các Cơ đốc nhân dự Tiệc Thánh “vào ngày thứ nhất trong tuần” (Công vụ Các sứ đồ 10:7). Vì mỗi tuần có một ngày đầu tiên, nên chúng ta biết mình nên dự Tiệc Thánh thường xuyên như thế nào. Trở nên gần giống là chưa đủ tốt. Việc dự Tiệc Thánh của Chúa vào ngày thứ nhất trong tuần ba tháng một lần là chưa đủ. Mười một lần trong Tân Ước có vài điều  được nói về việc ca hát của những sứ đồ ở thế kỷ đầu tiên. Trong mỗi câu thơ, hành động của họ được mô tả bằng các từ “hát”, “đã từng hát”, hoặc “đã hát” hoặc “đang hát”. Không một lần nào trong những câu này thậm chí còn ngụ ý rằng một nhạc cụ cơ học của âm nhạc đã được sử dụng. Việc tín đồ Đấng Christ vào thế kỷ thứ nhất không dùng nhạc cụ cũng là một vấn đề của lịch sử nhân gian. Người ta phải nhớ rằng những Cơ đốc nhân đầu tiên này là người Do Thái. Dưới luật pháp Môi-se, họ có thói quen sử dụng các nhạc cụ trong việc thờ phượng Đức Chúa Trời. Tục lệ này phổ biến nơi người Do Thái kể từ thời Vua Đa-vít. Tại sao những thói quen này đã bị loại bỏ khi họ đã được chuyển đổi? Lời giải thích hợp lý duy nhất là họ được hướng dẫn chỉ để hát. Cách thực hành của họ phù hợp với những chỉ dẫn mà chúng ta đọc được trong Tân Ước:

Hãy lấy ca-vịnh, thơ-thánh, và bài hát thiêng-liêng mà đối-đáp cùng nhau, và hết lòng hát mừng ngợi-khen Chúa. (Ê-phê-sô 5:19).

Nguyền xin lời của Đấng Christ ở đầy trong lòng anh em, và anh em dư-dật mọi sự khôn-ngoan. Hãy dùng những ca-vịnh, thơ thánh, bài hát thiêng-liêng mà dạy và khuyên nhau, vì được đầy ơn Ngài nên hãy hết lòng hát khen Đức Chúa Trời. (Cô-lô-se 3:16).

. . . Tôi sẽ hát bằng tâm thần và tôi cũng sẽ hát bằng tâm trí (1 Cô-rinh-tô 14:15).

Chúng ta có muốn làm chính xác những gì Đức Chúa Trời bảo phải làm trong sự thờ phượng của mình không, hay chúng ta chỉ muốn gần giống? Qua gương của Mi-ca, chúng ta có thể thấy rõ rằng chỉ gần giống thôi chưa đủ trong sự thờ phượng!

GẦN GIỐNG THÔI THÌ CHƯA ĐỦ TRONG SỰ CỨU RỖI

Nhiều người tin rằng việc ở gần giống là đủ tốt đối với kế hoạch cứu rỗi. Chúng ta phải làm gì để được cứu? Câu hỏi đó đã được hỏi bởi ba loại người khác nhau trong thế kỷ thứ nhất: người Do Thái vào ngày Lễ Ngũ Tuần (Công vụ Các sứ đồ 2:37); Sau-lơ người Tạt-sơ (Công vụ Các sứ đồ 22:10); viên cai ngục Phi-líp (Công vụ Các sứ đồ 16:30), Câu hỏi đó vẫn còn nằm trong lòng loài người. Tuy nhiên, khó có câu trả lời rõ ràng trong thế giới tôn giáo bị chia rẽ ngày nay.

Một số nói rằng bạn chỉ phải tin là đủ. Những người khác nói rằng bạn phải mời Chúa Giê-su ngự vào lòng bạn. Vẫn còn những người khác nói rằng bạn phải có một số kinh nghiệm tôn giáo để chứng tỏ rằng bạn là một trong những người được Chúa chọn. Kinh Thánh nói gì?

Người ta phải tin để được cứu. Nhiều đoạn trong Tân Ước nói rõ điều này (Giăng 3:16; 8:; Mác 16:16), nhưng không có đoạn nào nói rằng một người được cứu chỉ bởi đức tin. Thật vậy, nếu họ làm như vậy, họ sẽ mâu thuẫn trực tiếp với Gia-cơ 2:, trong đó Gia-cơ nói cụ thể rằng một người không được cứu chỉ bởi đức tin. Mặc dù đức tin nơi Chúa Giê-su là Con Đức Chúa Trời là thiết yếu đối với của một người, nhưng nếu đức tin đó không bao giờ thúc đẩy một người vâng lời Chúa Giê-su, thì điều đó sẽ không được cứu!

“Mặc dù đức tin nơi Chúa Giê-su là Con Đức Chúa Trời là thiết yếu đến của một người, nếu đức tin đó không bao giờ thúc đẩy một người vâng lời Chúa Giê-su, thì điều đó sẽ không cứu được!”

Chúa Giê-su nói rõ ràng rằng sự ăn năn cũng cần thiết để tránh khỏi sự chết đời đời (Lu-ca 13:1-5). Khi Sau-lơ người Tạt-sơ (Phao-lô) hỏi Đấng Cứu Rỗi phục sinh rằng ông phải làm gì để được cứu, Chúa Giê-su bảo ông hãy đi đến thành Đa-mách và đợi một người nào đó nói cho ông biết điều ông phải làm (Công vụ Các sứ đồ 9:1-6). Khi Phao-lô kể lại câu chuyện về sự cải đạo của mình trong Công vụ Các sứ đồ 22, ông đưa ra một số chi tiết không có trong lời tường thuật đầu tiên. Công vụ Các sứ đồ 9 nói rằng thị lực của ông  đã trở lại và ông  “đã chịu Báp-tem.” Không có ghi chép nào về những gì A-na-nia đã nói dẫn đến hành động báp têm đó. Trong Công vụ Các sứ đồ 22:16, Phao-lô kể lại những gì A-na-nia đã nói: “Còn bây giờ, sao anh còn chần chừ? Hãy đứng dậy, chịu phép báp-têm và rửa sạch mình, đồng thời kêu cầu danh Ngài.” Công vụ Các sứ đồ 22:16 liên kết hai yếu tố quan trọng của . Đầu tiên, A-na-nia nói rằng phép báp têm có liên quan đến việc “rửa sạch” của chúng ta. Chỉ có huyết của Chúa Giê-su mới có thể rửa sạch (Hê-bơ-rơ 9:11-28). Tuy nhiên, A-na-nia nói rằng của chúng ta được tẩy sạch vào lúc chịu phép báp têm. Làm thế nào mà có thể được? Rõ ràng, trong phép Báp-tem, chúng ta tiếp xúc với máu thanh tẩy linh hồn của Chúa Giê-su. Thứ hai, A-na-nia liên kết việc chịu phép báp têm với việc “kêu cầu danh Chúa”. Rô-ma 10:13 nói rõ rằng việc kêu cầu danh Chúa là cần thiết để được cứu rỗi. Nếu đúng như vậy, làm sao một người có thể được cứu mà không cần báp têm? Cả hai câu hỏi này đều không thể trả lời được bằng giáo lý dạy rằng chỉ có đức tin mới có thể cứu được. Lý do là học thuyết này chỉ là họ hàng gần của những dạy dỗ trong Lời Đức Chúa Trời về . Khi nói đến việc nhận được khỏi tội lỗi của chúng ta, gần thôi chưa đủ tốt!

GẦN THÔI THÌ CHƯA ĐỦ TỐT TRONG NHỮNG ƯU TIÊN

Một số người tin rằng gần giống là đủ tốt để ưu tiên trong cuộc sống rồi, Chúa rõ ràng nói: “Đừng yêu thế gian, và những gì trong thế gian. Nếu ai yêu thế gian thì tình yêu dành cho Cha không ở trong người đó”

 (). không muốn chúng ta ưu tiên những thứ vật chất của thế gian này trong cuộc sống của mình. Chúa Giê-su còn cụ thể hơn khi Ngài nói: “Không đầy tớ nào có thể làm tôi hai chủ, vì sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc trọng chủ này mà khinh chủ nọ. Các ngươi không thể vừa làm tôi Đức Chúa Trời  vừa làm tôi ma môn được”. (). Từ được dịch là “ma-môn” có nghĩa đen là của cải hoặc tài sản. Do đó, Chúa Giê-su khẳng định rõ ràng rằng các ưu tiên của chúng ta không thể bị phân chia giữa việc phụng sự Đức Chúa Trời và tích lũy của cải vật chất. Người ta phải đưa ra quyết định về lý do sống của mình và cống hiến hết mình cho sự theo đuổi đó. Đức Chúa Trời không cho phép có chỗ cho những ưu tiên hỗn hợp hoặc sự thờ phượng chia rẽ trong quân đội của Ngài. Ngài phán: “Ai không theo Ta là chống lại Ta . . .” (Ma-thi-ơ 12:30) Không thể đứng bằng một chân trong Hội Thánh và chân kia ngoài thế gian.

Bạn đã nghe câu nói: “Chúa là phi công phụ của tôi” chưa? Nếu Chúa là phi công phụ của bạn, thì bạn và Chúa sẽ điều khiển cuộc sống của bạn trong một nỗ lực chung. Chúa hoặc là phi công của bạn, với toàn quyền kiểm soát, hoặc Ngài không ở trong máy bay của bạn!

PHẦN KẾT LUẬN

Mi-ca cho thấy việc gần gũi với điều Đức Chúa Trời muốn là điều không thể chấp nhận được. Quá nhiều người giống như bà lão khi đến ngã ba đường. Một người quan sát theo dõi khi bà ném cây gậy của mình lên không trung rồi nhìn xuống đất. Bà nhặt nó lên và ném nó lên không trung một lần nữa. Bà đã làm điều này nhiều lần. Người quan sát bước tới và hỏi bà đang làm gì. “Tôi đang tung cây gậy của mình lên không trung, và khi nó giáng xuống bất cứ hướng nào thì tôi sẽ đi theo hướng đó,” cô trả lời. Người quan sát tiếp tục, “Tại sao bà lại ném nó lên nhiều lần như vậy?” Người phụ nữ trả lời: “Phải mất nhiều lần nó mới chỉ con đường mà tôi muốn đi.”

Khi một người tin rằng trở nên gần giống là đủ tốt để phụng sự Đức Chúa Trời, có lẽ vì người ấy quan tâm nhiều hơn đến những gì mình muốn làm hơn những gì Đức Chúa Trời biểu người đó làm. Có rất trường hợp như Mi-ca trong vòng chúng ta ngày nay!

­­Craig Tappe

Nguồn: http://biblecourses.com/English/en_lessons/EN_199001_10.pdf

©Copyright, 1990, 2005 by Truth for Today

ĐÃ ĐĂNG KÝ BẢN QUYỀN

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top